ưa! Bác phải thức dậy từ lúc năm giờ sáng để chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng ... Hy vọng đâu đã vô đó rồi ... bác đây, một thầy giáo ... thiệt tình ..." 
Lão ngoác miệng cười toe toét với bọn trẻ và đi tiếp tới bàn ăn dành cho giáo viên, vẫn vung vẩy xác con chồn hôi. 
Với một chút lo âu trong giọng nói, Ron thắc mắc: 
"Không biết bác ấy chuẩn bị sẵn sàng cái gì là cái gì nhỉ ?" 
Sảnh Đường bắt đầu vắng bớt khi mọi người lục tục đến lớp học đầu tiên của mình . Ron xem thời khóa biểu của nó: 
"Tụi mình phải đi thôi, để coi, lớp Tiên tri ở tầng trên cùng của Tháp Bắc . Tụi mình sẽ mất mười phút mới đến được nơi đó ..." 
Ba đứa vội vàng ăn cho xong bữa điểm tâm, chào tạm biệt Fred và George, rồi đi trở ra, băng qua Sảnh đường . Khi tụi nó đi ngang bàn ăn của nhà Slytherin, Malfoy lại biểu diễn trò nhái một cơn xỉu nữa . Tiếng cười rú lên đuổi theo Harry vào tận tiền sảnh . 
Hành trình xuyên qua tòa lâu đài để đến Tháp Bắc là một hành trình dài . Hai năm ở Hogwarts chưa đủ để bọn trẻ biết hết mọi thứ về tòa lâu đài: trước đây tụi nó chưa từng được vào bên trong Tháp Bắc . 
Tụi nhỏ trèo lên tới cầu thang thứ bảy, đến một đầu cầu thang không thấy quen chút nào, ở đó không có cái gì khác ngoài một bức tranh lớn vẽ một bãi cỏ trống trơ treo trên bức tường đá, Ron vừa thở hổn hển vừa nói: 
"Phải ... có ... một ... lối ... đi... tắt ... chứ!" 
Hermione ngó xuống một hành lang vắng bên phải: 
"Chắc là lối này ." 
Nhưng Ron nói: 
"Không phải đâu. Đó là hướng nam mà . Mấy bồ ngó coi, tụi mình có thể nhìn thấy một mảng hồ nước bên ngoài cửa sổ kìa ..." 
Harry ngắm bức tranh. Một chú ngựa lùn mũm mĩm, lông xám lốm đốm, vừa mới thong dong dẫm lên bãi cỏ và thơ thẩn nhấm nháp cỏ xanh. Tuy đã quen với việc các nhân vật trong những bức tranh ở trường Hogwarts cứ di chuyển lung tung và thỉnh thoảng bỏ khung tranh mà đi thăm viếng lẫn nhau, nhưng Harry vẫn cứ khoái nhìn chúng . Một lát sau, một hiệp sĩ lùn bè bè mặc bộ áo giáp cứ kêu xủng xoẻng khi ông bước vào bức tranh, theo sau là con ngựa lùn . Căn cứ vào dấu vết cỏ dập còn dính ở đầu gối của bộ đồ giáp kim loại ông đang mặc, thì có thể nói chắc là ông vừa té ngựa . 
Nhìn thấy Harry, Ron và Hermione, ông hiệp sĩ gào lên: 
"A! Quân bất lương nào dám xâm nhập lãnh địa riêng của ta hả ? Phải chăng các ngươi đến cười nhạo ta ngã ngựa ? Hãy rút gươm ra, đồ bất lương, đồ chó!" 
Ba đứa nhỏ sửng sốt đứng ngớ ra nhìn ông hiệp sĩ lùn đang rút thanh gươm ra khỏi cái vỏ kiếm và bắt đầu vung gươm trong tay một cách hung hăng, còn chân cẳng thì nhảy loi choi trong cơn giận điên cuồng . Nhưng lưỡi gươm quá dài so với thân hình cụt ngủn của ông, thành ra khi ông chém một đường gươm ác liệt thì đà gươm đi làm ông mất cả thăng bằng, té lăn đùng, sấp mặt xuống bãi cỏ . 
Harry tiến tới gần bức tranh hơn, nó hỏi: 
"Ông có sao không?" 
"Lùi lại! Quân khoác lác đê tiện! Lùi! Đồ xỏ lá!" 
Ông hiệp sĩ lại nắm chặt thanh gươm, chống gươm xuống để đứng lên, nhưng lưỡi gươm lún sâu thêm vào lớp cỏ, và khi ông đứng dậy được rồi thì cho dù đã cố gắng hết sức mình, ông không thể nào rút lưỡi gươm ra được nữa . Cuối cùng ông phải tự quăng mình xuống cỏ, đẩy cái mạng che mặt trên cái nón giáp sắt ra để lau mồ hôi đang rịn đầm đìa . 
Thừa dịp ông hiệp sĩ nghỉ mệt, Harry phân trần: 
"Như vầy nè, tụi tôi đang đi tìm Tháp Bắc . Chắc ông đâu biết chỗ đó ở đâu hả ?" 
Cơn giận của ông hiệp sĩ dường như tan biến đi tức thì . Ông lách cách đứng dậy và dõng dạc hô: 
"Một cuộc truy tìm! Hãy theo ta, hỡi các bằng hữu thân thiết! Chúng ta sẽ tìm ra mục tiêu của các bạn, hoặc là chúng ta sẽ dũng cảm bỏ mạng vì nhiệm vụ!" 
Ông hiệp sĩ lại một lần nữa cố gắng rút thanh gươm ra một cách không hiệu quả, rồi cố trèo lên con ngựa mập, nhưng lại ngã xuống . Ông bèn khí khái la to: 
"Đành đi bộ vậy, thưa quí ngài và quí nương! Lên đường! Tiến lên!" 
Và, trong bộ áo giáp sắt kêu xủng xoẻng ầm ĩ, ông ta chạy vô cạnh trái của cái khung tranh và biến mất khỏi cảnh trí của bức tranh. 
Ba đứa nhỏ vội vã chạy theo ông hiệp sĩ dọc hành lang, căn cứ theo âm thanh xủng xoẻng phát ra từ bộ áo giáp của ông. Thỉnh thoảng tụi nó nhìn thấy ông chạy ngang qua một bức tranh ở phía trước . 
"Hãy cố mà can đảm lên nhé, điều tệ nhứt còn chưa xảy ra đâu!" 
Ông hiệp sĩ gào to, và tụi nó thấy ông tái xuất hiện phía trước một nhóm các bà mặc váy phồng vẻ nhớn nhác . Tranh của các bà treo trên vách của một cầu thang xoắn chông chênh. 
Harry, Ron và Hermione thở hổn hển trèo lên những bậc thang xoắn sít sao, càng lúc càng thấy chóng mặt hơn, cho đến khi nghe được tiếng nói rì rầm phía trên đầu, thì tụi nó biết chắc mình đã tới được lớp học . 
Ông hiệp sĩ bấy giờ mới thò đầu vô bức tranh của một ông thầy tu có vẻ mặt hết sức nham hiểm, la lớn: 
"Tạm biệt! Tạm biệt nhé, các chiến hữu của ta! Bất cứ khi nào các bạn cần đến một trái tim cao thượng và những bắp thịt sắt thép, thì cứ tìm đến Ngài Cadogan!" 
Khi ông hiệp sĩ biến đi rồi, Ron lầm bầm: 
"Ừ, chừng nào tụi này cần đến một người gàn dở, thế nào tụi này cũng kêu tới ông." 
Ba đứa trèo nốt mấy bậc thang cuối cùng, đặt chân lên một đầu cầu thang nhỏ xíu, ở đó hầu như cả lớp học Tiên tri đều đã tụ tập đông đủ . Không thấy cánh cửa nào mở ra từ đầu cầu thang này . Ron huých cùi chỏ vô Harry, chỉ lên trần nhà, trên đó có một cái giống như cửa bẫy sập hình tròn, có đính một cái thể bài bằng đồng . Harry đọc: 
"Sybill Trelawney, giáo viên bộ môn Tiên Tri học ... Làm sao tụi mình lên được trên đó bây giờ ?" 
Như thể để trả lời câu hỏi của Harry, cánh cửa bẫy sập bỗng nhiên mở ra, và một cái thang bằng bạc được thả xuống ngay bên chân Harry. Mọi người chợt im bặt . 
Ron nhe răng cười: 
"Nhường bồ lên trước đó ." 
Harry đành leo lên trước tiên, bước vào một phòng học trông lạ lùng nhất từ trước tới nay. Thật ra, nó chẳng giống phòng học chút xíu nào hết; mà lại đâu đó vừa giống một cái kho áp mái của một căn nhà, vừa giống một cái tiệm trà kiểu xưa. Trong phòng có ít nhứt hai chục cái bàn tròn nhỏ bày biện lộn xộn, chung quanh đặt mấy cái ghế bành bọc vải hoa sặc sỡ và mấy cái gối nệm nhỏ mà dày . Mọi thứ được soi sáng bằng ánh đèn đỏ thắm . Tất cả màn cửa sổ đều kéo kín lại và nhiều ngọn đèn được chụp kín bằng những cái khăn quàng đỏ sậm . Căn phòng ấm một cách ngột ngạt, và dưới bệ lò sưởi chất đầy nhóc các thứ, một ngọn lửa đang đun một cái ấm đồng to tướng, tỏa ra một thứ mùi hăng nồng đến phát bệnh . Mấy cái kệ đặt dọc bức tường tròn quây chất lộn xộn những lông chim đầy bụi bám, những mẩu nến cụt, nhiều xấp bài lá te tua, vô số những trái cầu thủy tinh óng ánh bạc, và cả một đoàn quân tách trà hùng hậu . 
Cả lớp đang tập trung trong phòng quanh, mọi người nói năng thì thào . Ron đến sát bên vai Harry, hỏi: 
"Cô giáo đâu?" 
Thình lình một giọng nói vọng ra từ bóng tối, một thứ giọng mơ hồ nhỏ nhẹ: 
"Chào các trò . Thật hân hạnh được gặp các trò trong thế giới vật chất ." 
Ấn tượng của Harry ngay lúc đó là về một loài côn trùng to tướng rực rỡ . Giáo sư Trelawney di chuyển vào vùng có ánh lửa soi, và bọn trẻ nhận thấy bà giáo ốm cà tong cà teo, cặp mắt kiếng làm phóng đại đôi mắt của bà to hơn kích thước tự nhiên rất nhiều lần, và bà quấn một cái khăn choàng đầu mỏng có dát trang kim óng ánh . Quanh cái cổ mảnh khảnh của bà là vô số những dây chuyền và chuỗi hạt, còn cánh tay, bàn tay và ngón tay của bà thì đeo đầy những vòng với nhẫn . Bà nói: 
"Ngồi xuống đi các trò, ngồi xuống nào ." 
Bọn trẻ vụng về trèo lên mấy chiếc ghế bành hoặc ngồi lọt thỏm trong mấy cái gối nệm . Harry, Ron và Hermione cùng ngồi quanh một cái bàn tròn . 
Giáo sư Trelawney thì tự mình ngồi vào một cái ghế bành có cánh đặt trước lò sưởi . Bà nói: 
"Chào mừng các trò đến với bộ môn Tiên tri học . Tên của tôi là giáo sư Trelawney. Trước đây có lẽ các trò chưa từng gặp tôi. Vì tôi thấy nếu xuống dưới thường xuyên quá thì ba mớ bon chen chộn rộn của cái trường có thể làm mờ đi Nội Nhãn của tôi." 
Không ai nói gì để đáp lại cái thông báo khác thường đó . Giáo sư Trelawney khéo léo nhẹ nhàng sửa lại cái khăn choàng rồi nói tiếp: 
"Vậy là các trò đã chọn học môn Tiên tri, bộ môn khó khăn nhứt trong các ngành nghệ thuật huyền bí . Tôi muốn lưu ý các trò ngay từ buổi ban sơ là nếu các trò không có cái Nhìn, thì tôi sẽ chẳng thể dạy dỗ các trò được nhiều nhỏi gì cho lắm . Sách vở cũng chẳng giúp đỡ các trò bao nhiêu trong lĩnh vực này đâu..." 
Nghe mấy câu này, Harry và Ron cùng nhe răng cười và liếc mắt nhìn Hermione, cô bé tỏ ra sửng sốt về cái điều là sách thì cũng không giúp ích gì trong việc học bộ môn này . 
"Nhiều phù thủy và pháp sư, mặc dù tài ba trong những lĩnh vực như nổ to, ước đoán giỏi và biến mất đột ngột, nhưng vẫn không thể nào nhìn xuyên qua được những bí mật bị che phủ của tương lai." 
Đôi mắt to cộ mơ màng của giáo sư lướt từ gương mặt căng thẳng này đến gương mặt lo âu khác của lũ học trò, bà tiếp tục: 
"Đó là thiên phú, chỉ dành riêng cho một ít người mà thôi." 
Bỗng nhiên bà nói với Neville: 
"Trò này, bà nội của trò có khỏe không?" 
Neville suýt té lăn ra khỏi đống gối nệm mà nó đang ngồi . Nó run run vì hoảng hồn: 
"Dạ, con nghĩ bà con khỏe ạ ." 
Giáo sư Trelawney lắc đầu, ánh lửa phản chiếu lấp lánh trên đôi hoa tai ngọc lục bảo bà đeo lủng lẳng: 
"Nếu tôi là trò, thì tôi không dám chắc như vậy đâu." 
Neville nghẹn họng . Giáo sư Trelawney vẫn điềm nhiên tĩnh tại: 
"Chúng ta sẽ nghiên cứu những phương pháp cơ bản của bộ môn Tiên Tri trong năm học này . Học kỳ một sẽ dành để học cách đọc các lá trà . Học kỳ sau chúng ta sẽ tiến tới môn Coi Chỉ tay. Nhân tiện ta bảo cho trò này ..." Giáo sư thình lình hướng cái nhìn vào Parvati Patil. "... Hãy coi chừng một gã tóc đỏ ." 
Parvati kinh ngạc quay qua nhìn Ron đang ngồi bên cạnh, rồi đẩy ghế của mình xa ra. Giáo sư Trelawney vẫn tiếp tục: 
"Trong học kỳ mùa hè tới, chúng ta học lên tới bộ môn nghiên cứu trái cầu pha lê - ấy là sau khi chúng ta đã hoàn tất được môn đoán điềm lửa . Thật không may là lớp học của chúng ta sẽ bị tạm ngưng vào tháng hai vì một trận cúm khó chịu . Bản thân ta sẽ bị mất giọng . Và vào kho